Chào cái "áo quan"

Tôi làm bạn với rất nhiều “quan”. Trưởng phòng của Sở này, giám đốc điều hành công ty kia, trưởng ngành hàng tập đoàn nọ, quản lý vùng Đông Dương, vùng Đông Nam Á, Châu Á-Thái Bình Dương ôi cha là nhiều. Họ rất chuyên nghiệp, sắc bén, tài giỏi và quyết liệt trong công việc. Tôi cảm thấy vui vì được làm bạn, được học hỏi từ những con người giỏi giang đó.

Để tôi kể vài câu chuyện về họ để làm quà mua vui như thế này.
– Một bà chị kia, là giám đốc truyền thông của tập đoàn nọ. Đi học cùng lớp với tôi. Hễ mà chị đi sớm, trong lúc bạn học chưa tới, chị khom khom cúi cúi đi…quét nhà, dọn chỗ. Mười lần y vậy, chưa sót bữa nào. Hôm nào bả ẩm ương đi trễ thì người khác làm, chuyện cứ hiển nhiên thế thôi.
– Một cậu bạn khác, quản lý thị trường nguyên cái vùng Đông Nam Á, chơi rất được. Nói chuyện một hồi là rủ rê về vùng quê, đi xem người ta còn khổ như thế nào, rồi “làm theo lời Chúa” mà tìm cách giúp đỡ.
– Một cậu em nọ, làm trong một Sở khá là to bự. Công việc ngon lành, gia thế vững chắc. Chơi với nhau vài năm, ăn ngủ lăn lê ở dơ với nhau vài bận, mới phát hiện ra, ủa nó có quyền thế lắm. Người ta tìm tới là phải nhìn mặt mà nói chuyện. Nhờ vả phải luồn luồn cúi cúi dạ dạ thưa thưa. Vậy mà mình chẳng hay. Tại vì cứ gặp nhau là kiếm chỗ bùn đất lăn lộn chơi dơ, có thèm quan tâm hỏi han gì nó đâu. Mà nó cũng chẳng thèm nói cái gì về công việc của nó. Hai thằng chỉ chăm chăm chuyện lăn lê bò lết chơi dơ. (mà cuối cùng thì nó chơi dơ hổng bằng mình nên thôi, không chơi dơ nữa)
Và mấy người khác, giỏi hơn nữa, cũng chẳng thèm đem cái “chuyện phòng họp” ra bàn nhậu mà khề khà vỗ vai vì lợi ích.
– Một cô bạn nọ, mới cách đây mấy hôm, kể. Có bạn kia làm lâu, muốn được giao nhiều quyền hạn hơn trong việc quản lý mấy đứa nhỏ. Tại vì mình hổng có quyền nên mình nói tụi nó hổng có nghe. Bạn muốn làm “quan” để dễ bề quản lý và được nể sợ hơn.

Mới hôm rồi, tôi đọc được vài dòng tâm sự như thế này: “Người ta kính trọng mình, chào hỏi mình, tung hê mình, chẳng qua không phải là vì quý mình. Người ta chỉ quý cái áo quan mà mình đang mặc thôi. Vì mình ký được hợp đồng, duyệt được dự án, quyết định được sự thành bại của người ta mà thôi. Chớ có ảo tưởng mà dính dấp với cái quyền lực của cái áo không phải của mình. Cởi cái áo quan ra, người ta có còn quý mình hay không. Cái đó mình cần nghĩ nhiều”.
Tôi thì nghĩ, cởi sạch quần áo ra rồi, người ta có chạy xa tám thước hay không? Cái đó thì chắc không cần phải nghĩ nhiều.
Rồi tôi nghĩ tiếp, cái câu “mày biết tao là ai không?” nghe nó buồn cười chết bỏ. Lúc đó mà trả lời “không biết” chắc là nhục dữ lắm.
—-
Hình dưới là một bà “quan” khác. Nắm trong tay một đống thương hiệu lớn của tập đoàn, quyết định số phận của các công ty đối tác cung cấp dịch vụ, nhưng cũng có sở thích “chơi dơ”. Hai chị em gặp nhau thì chỉ có bàn chuyện kiếm chỗ dơ để đi chơi. Hình đó là lúc bả cởi cái áo quan ra, biến hình thành một con dòi loi nhoi cho chụp ảnh.
À, mình từng hỏi bả một câu: “ê bà, sao bà hông đi xe hơi cho sang. Trưởng ngành hàng gì mà cứ xe ôm hoài, ai coi?”
Bả trả lời đại ý vầy, tôi biên lại cho hợp ngữ cảnh: “Xe hơi chi cho tốn kém mậy, để tiền giúp người khác. Tao sang trong phòng họp cho người ta coi thôi, chớ ra khỏi phòng họp thì bỏ lại cái áo quan ở trỏng, đem ra làm cái gì”

Bình luận về bài viết này