Đời người, ai cũng có những lần sự việc diễn ra không theo ý muốn, để rồi được cuộc đời sắp xếp cho một lối đi mới, khác đi, theo một cách mà ta không ngờ.
Anh bạn tôi, đau khổ sau một mối tình dang dở, rồi bỏ xứ đi. Giờ thành chủ công ty, sống cuộc đời thong dong. Nhìn lại, biết ơn cái sự dang dở đó mà làm bản lĩnh mạnh mẽ hơn.
Anh bạn khác, không cảm thấy hạnh phúc sau vài năm sống ở nước ngoài. Quyết định về nước và rụng rời hay tin cái chỗ mình thường lui tới vừa động đất kinh hoàng. Cái đường bay mình vẫn thường bay vừa rơi một chiếc, mất hơn trăm mạng người.
Bản thân tôi, lẽ ra đã là một đứa con bất hiếu khủng khiếp, nếu cái sự “bất toại ý” không diễn ra khi tìm mua nhà ở Sài Gòn. Một đứa con, biết Ba Má mình còn chưa an ổn, mà khi quyết định mua nhà lại chỉ muốn vun vén cho bản thân. Nếu như tôi đã mua được nhà ở Sài Gòn, chắc giờ tôi cũng bán, kèm theo cái cảm giác tội lỗi đè nặng. Cám ơn cái sự bất toại ý đó đã cho tôi bình tĩnh hơn, để chọn mua nhà ở quê cho Ba Má, thay vì ở phố.
Trong đời mình, sẽ có nhiều lắm những khi bất toại ý. Tính kế hoạch đi chơi, cái thành ra hủy kèo phút chót. Sắp làm xong cái kế hoạch năm, máy tính hư, phải làm lại từ đầu. Gần chốt được cái hợp đồng, khách hàng hết tiền nên bỏ ngang hợp đồng phút chót. Đang … mắc tè, cái toa-lét lại bị chốt bên trong. Đứng bên ngoài huýt sáo mà run rẩy. (đó là nếu biết huýt sáo nhé. Không thì cứ như tôi, thổi phù phù ra toàn nước miếng thôi)
Bất toại ý, hiển nhiên là buồn bực rồi. Nhưng hãy thở đều, nhẹ nhàng lại một chút, cứ vui một chút. Vì biết đâu, như chuyện lạc đôi dép, bỗng dưng ta lại cảm nhận được đất mẹ thì thầm nói gì đó vào lòng bàn chân. Một điều ta đã bỏ quên trong suốt những ngày “toại ý” với việc mang giày.