Chuyện xe ôm số 3: quản được mình chớ đâu quản được người

Lại chuyện Grab: Quản được mình chớ đâu có quản được người


Mình đón phải một bạn tài xế trẻ măng. Bản nói: “Ê, anh nói chuyện dễ thương ghê. Hổng như có vài người, leo lên xe là quạu đeo hà. Tài xế mà hỏi đường, cái họ nói làm tài xế thì phải biết đường chớ. Rồi cái em chạy theo bản đồ, cái họ nói, ủa chạy đường gì xa dữ, sao hổng đi đường này đường kia”
Mình hỏi dò: “Vậy rồi sao? Có dừng xe lại táng vô cái bản mặt quạu đeo đó hôn? Cỡ như anh là anh hất xuống cái kinh Bà Lớn này liền”
Bạn cười hề hề: “Anh giỡn quài. Làm kiểu đó là treo mỏ khỏi chạy nữa nha anh. Nói chớ em cười thôi à. Rồi làm bộ nhận ngu, nói, chà phải biết vậy trước thì em đi đường đó phải nhanh hơn hông héng.”
– “Rồi người ta nói sao?”
– “Thường thì người ta im hà anh ơi. Chớ hơi đâu cãi nhau làm cái gì. Mình chỉ có chọn thôi, hổng bực cũng chở, bực cũng chở. Vậy bực chi cho mệt cái thân ra. Mình chỉ quản được mình, chớ có quản được người ta làm cái gì đâu. Ai quạu đeo thì để người ta tự đeo quạu, chớ mình đeo giùm làm cái gì.
Giờ mình chỉ có hai lựa chọn thôi: khó chịu giống kiểu của họ hoặc dễ thương theo kiểu của mình. Chớ mình đâu có bắt họ dễ thương hết được.
Ờ mà ngộ lắm nghen anh. Kiểu như mình cứ dễ thương kiểu mình, cái mình lại gặp nhiều người dễ thương hơn vậy đó. Như anh vậy nè. Ngộ lắm”
——
Mình ngồi đằng sau, ra chiều tấm tắc lắm. Thấy Sài Gòn nay nắng đẹp dễ sợ. Nắng chiếu lên má mình cũng hồng hồng mắc cỡ hà.

Bình luận về bài viết này