Chuyện xe ôm số 1: bác tài rộng rãi

– Tui nói chuyện với bả một hồi mới biết bả bán ế. Mà mỏi giò quá rồi nên kêu Grab đại. Về tới nhà bả, tui đâu lấy tiền đâu cậu. Đổi ba chục ngàn đó lấy sáu cái bánh ít. Tui mua thêm bốn cái mất hai chục nữa. Đem về cho mấy ông xe ôm. Tui nói bả: “hôm nay chạy xe được, nên mới có tiền mua cho bà. Chớ mà chạy ế thì tui nói ế chớ sao. Bà khỏi lo, hôm nay tui dư.”


– Tui đón cổ rồi, thấy cổ khệ nệ bưng quá trời bưng. Hỏi ra mới biết cổ đi phát quà từ thiện. Tui biểu cổ thôi hủy cuốc đi. Tui chở miễn phí cho. Chở cổ rồi tui xin cổ ba phần quà. Có gì nhiều đâu chú, ba cái đồ ăn khuya thôi á mà. Tui đưa mấy ông xe ôm. Người ta chạy khuya cũng đói lắm chú. Tại tụi tui ra nhiều quá giựt miếng ăn của xe ôm. Mình biết điều một chút, người ta thương.

– Mình sống thì biết trước biết sau một chút chú ơi. Chớ tiền nhiều xài cũng hết. Tui còn sức còn chạy vậy. Vậy đó, mà lâu lâu gặp cái bà bưng thúng đi bán hôm bữa, bả tặng tui gói thuốc Việt Nam Vàng. Mười ngàn chớ mấy. Tui biết giá mà. Bả xạo là người ta cho bả, bả hông hút thì bả cho tui. Tui biết bả xạo. Ai lại cho đàn bà thuốc lá bao giờ.

– Nè, cái ông xe ôm mấy bữa. Tui ghé lại, ổng kêu chờ chút, rồi te rẹt đi mua hai ly cà phê. Kêu ngồi lại uống với ổng rồi đón khách tiếp. Thằng Grab mới vô nghề nó nhìn tui trân trân. Nó nói, ủa tưởng xe ôm ghét Grab lắm mà?!!!
-…. còn nhiều lắm lận…
—-
Thương gì đâu.
Học và hành cái cách sống tử tế từ mấy người rộng rãi này chứ đâu xa.
Cám ơn anh, anh tài xế tử tế.

Bình luận về bài viết này