Hồi đó, tôi không có nhiều đồ chơi. Chủ yếu là long nhong đen thùi lùi ngoài rẫy, lúi cúi theo Má cuốc cỏ, bắt dế, lụm trùn đất. Rồi rủ thằng Lì kế bên đi câu cá, hái điều. Lâu lâu lại kéo thêm thằng Trung, thằng Ngỗng xóm trên trốn vô trại cải tạo K4. Cái trại đó được làm thành công viên, là một thế giới thần tiên của tụi nhỏ tụi tôi. (Giờ hoang tàn thấy ghê. Con nít chắc hông thèm vô chơi nữa đâu. Toàn người lớn kiếm chỗ đóng phim ngoại cảnh thôi).
Mà ngộ lắm, chơi hoài hổng chán, nhưng vẫn mê tít ba cái xe hơi chớp chớp, hay rô-bốt xếp-hình kiểu siêu nhân Điện Quang. Mỗi lần đi với Má qua nhà văn hóa thị trấn, có mấy sạp bán là phải dừng lại, mắt long lanh lên. Nhưng mà nhìn thôi, hổng dám đòi. Vì hồi đó Má cũng mê cái vòng mã não ngoài sạp chợ. Đi chợ với Má, thấy Má cứ cầm lên, rồi để xuống, rồi lại cầm lên xuýt xoa xoay xoay, rồi tặc lưỡi, về con. Cái gì cũng tằn tiện. Cái gì cũng hông dám xài cho mình, sợ tốn tiền-của-Ba. Thấy mà thương, nên hổng dám đòi.
Ba thì kiểu cưng vợ cưng con. Cứ đòi là Ba cho. Mà cũng kiểu đàn ông, nói mới biết. Chớ mà đợi ổng đoán rồi tặng, thì nhịn luôn cho lành. Vậy đó, mà ổng mua mới ghê. Hông đòi, mà mua. Đúng cái bàn bi-da kiểu vầy. À không, xịn hơn vầy, là vì nó còn có bốn cái chân cao để chứa bi rớt xuống lỗ. Hú hồn. Chắc Má méc Ba cái tội thèm đồ chơi. (Mà sao Má hông méc là thằng nhỏ thèm siêu nhân. Thiệt tiếc)
Con nít, nhận được đồ chơi là như mọi sự trên đời không còn quan trọng nữa. Chạy ù té vô nhà ráp ráp nối nối. Rồi rủ thằng Lì qua chơi. Chơi miết chơi miết. Chơi tới tróc cái miếng dán trên mặt bàn, chơi tới mất luôn cái bàn, chơi tới tuổi thơ nhạt dần rồi biến mất lúc nào hổng hay.
Vậy đó, mà hôm nay vô công ty lại được tặng đúng cái món ký ức ngày xưa.
Lại nhớ tới cái vòng mã não Má thích. Cứ xoay xoay trên tay rồi bỏ xuống sạp lại. Má cứ sợ tốn tiền-của-Ba.
Ngày Quốc Tế Thiếu Nhi, mà lại nhớ Má nhiều.
