Có một anh thầy giáo nọ, bước chân vô một lớp học toàn các em học sinh khó khăn. Anh ấy hứa với các em là, thầy sẽ giúp mấy đứa học giỏi hơn. Giỏi bằng hoặc hơn các em ở lớp khác có điều kiện luôn. Quan trọng là các em chịu học.
Ngày qua ngày, thầy ráng dạy, trò ráng học. Tới lúc thi học kỳ, trò bị điểm liệt. Thầy giận quá, quát tháo tùm lum. Đám học trò mặt xanh như tàu lá. Đứa thì khóc. Đứa thì mất tự tin. Thầy cũng nghi ngờ bản thân nốt.
Một hôm nọ, thầy giáo đó tìm tới tôi, hỏi: em phải làm sao?
Tôi lại hỏi thầy giáo:
– Đám nhỏ chịu học không? – dạ có
– Thầy có còn muốn dạy tụi nó không? – dạ có
– Thầy hứa với tụi nó cái gì? – Hứa dạy
– Tụi nó hứa với thầy cái gì? – Hứa học
– Có ai thất hứa chưa? – Dạ chưa
– Vậy thầy nổi giận là đúng hay sai? – Dạ sai
– Vậy thầy sẽ làm gì tiếp theo? – Dạ em sẽ nhai đầu tụi nó. Đồng thời sẽ tiếp tục dạy tụi nó. Không nhớ nữa thì em sẽ lại nhai nốt xương tụi nó. Mà không giận.
– Ờ vậy đi.
————
Trong một diễn biến khác, tôi bước chân vô tiệm, dõng dạc quát: em ơi, cạo đầu. Và đây là thành quả.
Từ giờ sẽ không phải bận tâm ba cái thứ râu ria tóc tai vuốt vuốt chải chải chi mất thời gian. Chỉ cần hỏi: đầu có sạch không? Ở trong đó có chứa cái gì không?
Vậy thôi