Lặp lại cái mà người đi trước đã làm, rồi bảo sao mà khó

Có mấy câu than mà mình hay nghe vầy lắm nè:

– Ngày xưa tuổi trẻ đâu ra đấy, chớ hông có lộn xộn ẩm ương như giờ đâu.
– Hồi xưa làm ăn dễ lắm, chỉ cần có chiếc xe hơi chạy taxi là đủ nuôi cả nhà. Giờ há? Chạy kiếm ăn từng bữa.
– Hồi đó ít cạnh tranh, nhiều cơ hội làm giàu hơn. Giờ làm thấy bà cũng chẳng mơ nổi cái căn nhà.
Rồi nhiều lắm. Mình cứ kể lại thành công, thuận lợi của người ta, rồi ao ước giá như mà…. Hoặc mình thấy người ta thành công rồi, mình háo hức rèn giũa, mình nghiêm túc triển khai, rồi mình tèo. Rồi mình than.
Thiệt ra, nói theo góc nhìn hết sức thiển cận của tôi, ta muốn thành công, nhưng ta làm lại cái thành công của người trước, mô hình của người trước, theo khung thời gian hiện tại. Nên bản thân cái chuyện “làm theo” thôi cũng đã chứa yếu tố biến đổi không lường được trong đó rồi.
Cơ hội, nó cũng biến hình biến tướng theo thời gian. Dựa trên bài học của người cũ, chiếu theo hình tướng mới của nó, thì bớt được nguy cơ thất bại đi vậy (ờ, bớt thôi nghen).

Nhiều hôm, có mấy bạn sinh viên muốn theo ngành marketing hỏi tôi, làm sao để có được công việc tốt? Hồi trước, chỉ cần tốt nghiệp đại học, có được kiến thức digital, là chập chững vô làm intern ở mấy công ty hàng bự được rồi. Giờ, đứa nào cũng nhao nhao đi học digital, em biết cơ hội ở đâu?
Đó là bởi vì em nhìn digital như là bản thân kiến thức digital. Còn nếu mà em nhìn cái “digital” đó như là 1 cái lợi thế. Vậy thì hình tướng của cái lợi thế nó không còn là kiến thức cơ bản về digital nữa, nó có thể là cái gì?
Tôi nghĩ (lại một cách hết sức nông cạn cá nhân), nó là trải nghiệm, là sự dấn thân táo bạo, là sự ứng dụng cái “học” vào cái “hành”, là cái sự không có lý thuyết suông. Bạn có kiến thức marketing, nó khác với việc bạn có trải nghiệm marketing và kể về nó một cách say mê. Mà nếu có được sự công nhận gì đó, thì càng đáng để mà khoe nữa.
Vậy, hình tướng mới của cơ hội làm việc của các bạn trẻ là gì? Vứt mình vào trải nghiệm. Vứt mình vào những hoạt động mà tạo được lợi thế trong cái thị trường lao động đầy cử nhân và kiến thức. Thế giới này phẳng dữ lắm rồi, kiến thức gõ Google phát là ra. Hơn thua nhau ở việc mình đã trải nghiệm (và thất bại) như thế nào thôi.
Hồi xưa (mà hồi nay cũng vậy), mấy cái dự án tham gia thi thố như #Vietnamyounglions hay #vietnamyoungspikes mà đem đi múa trước mặt nhà tuyển dụng: “em đã có kinh nghiệm làm project như thế” thì ngon cơm. Nếu là project ngon lành cành đào, thì lấy ra mà khoe. Nếu là project xụi ngay từ vòng đầu tiên thì, lấy cái bài học từ thất bại ra mà khoe. Cơ hội ở đó đó chớ đâu xa. Nhà tuyển dụng nào mà thấy ứng viên say mê và học hỏi từ trải nghiệm vậy là nhắm mắt nhắm mũi kéo về liền cho bằng được thôi.
Mà hồi xưa, làm gì có mấy cái hoạt động nào dành cho đám account, creative, planner, clients, producer, media 1 bầy nhào vô trải nghiệm, sai để mà học hoành tráng vầy đâu. Giờ mà trẻ lại, mình sẽ chơi. Thiệt.

Bình luận về bài viết này