Mấy nay, tôi được nghe nhiều những mẩu chuyện, vui mà quen thuộc: tao có bồ. Vợ tao mới đẻ. Tao có việc mới, công ty được lắm. Chuyến đi chơi vừa rồi tao gặp bao nhiêu là người hay ho.
Và cũng mấy nay, tôi được nghe nhiều những mẩu chuyện, buồn mà quen thuộc: em chia tay rồi, 3 năm mới cãi nhau được 2 lần, vậy mà chia tay. Người thân em bị ung thư, bác sĩ nói nặng lắm rồi. Tao vừa nghỉ việc. Con đó ăn nói kì cục, nghỉ chơi rồi. (ủa chứ cũng bạn là người bảo người ta vui tính lại thẳng tưng, thích từ đầu đấy thôi).
Vậy đó, cuộc đời mình, đẻ ra tới khi mất đi, sẽ có một đống chuyện, bắt đầu để rồi kết thúc. Dù ai có thương mấy đi nữa, cũng sẽ xoay vần thay đổi rồi rời nhau ra. Dù ai có duyên mấy đi nữa, cũng sinh lão bệnh tử mà kết thúc. Dù chuyện gì có yêu thích mấy đi nữa, cũng phải dừng lại, để dành cho một khởi đầu mới tốt hơn (ít ra thì mình nghĩ là tốt hơn vậy).
Vậy đó, mà tôi lại nghe những mẩu chuyện còn quen thuộc hơn: 2 năm rồi em chưa quên được anh ấy, mối tình sâu đậm nhất của em đó. Cả nhà em đang đau khổ vì bệnh của Mẹ nhiều lắm, mà còn nước còn tát. Cái chỗ làm đó, em thân thương gọi là Nhà, vậy mà lúc em nghỉ thấy hụt hẫng tổn thương ghê gớm. Và vân vân, và mây mây nữa.
Có một sự thật rằng, ta ý thức được cái tính tạm thời của mọi sự nhưng vẫn buộc chặt lấy nó, mong nó ở mãi bên mình. Ta mong chờ sự thắm đượm mãi mãi mà có hay đâu chính bản thân mình cũng luôn thay đổi. Để tới khi dứt ra, thì ta đau khổ, thì ta tổn thương, thì ta chảy máu lê lết cả quãng đường đời cho tới khi khô mày thành sẹo.
Vậy nên chăng, ý thức được cái tạm thời rồi, thì mình hiểu được, cả cuộc đời mình cũng chỉ đi một mình. Mình sẽ có duyên hợp, rồi lại tan, chắc chắn sẽ tan.
Ý thức được cái tạm thời, mình sẽ trân trọng, sẽ bồ đắp thêm cái tốt đẹp, cái thiện lành cho những mối duyên đồng hành cùng mình một đoạn đường đời.
Ý thức được cái tạm thời, mình sẽ chuẩn bị cho sự kết thúc hiển nhiên sẽ diễn ra một lúc nào đó mà ta không biết trước. Chuẩn bị cho sự độc lập mà rời nhau ra. Cho cái bắt tay khi gặp lại người yêu cũ. Cho nụ cười nhẹ nhàng khi nghĩ về người đã khuất. Cho niềm cảm hứng mình còn để lại ở nơi làm cũ.
Học cho bản thân mình, nên những ngày đầu bước chân vào một công ty, tôi luôn bảo với đồng nghiệp của mình là: tôi sẽ nghỉ đó nha. Hổng phải năm nay thì vài năm nữa hay chục năm nữa. Nên mình coi coi làm được cái gì cho tử tế cho nhau trước khi nghỉ nào.
Học cho bản thân mình, nên có thương nhau, thì giúp cho nhau được tự lập, để có thể nhẹ nhàng sẵn sàng cho việc kết thúc một mối quan hệ trong trân quí và yêu thương.
—–
Trên đường đi bộ dọc cung rừng Tà Năng, cảm thán cho cái cây dũng cảm này. Vẫn đứng đó, vẫn tiếp tục sống cuộc đời của mình khi mà những cái cây thân thương xung quanh biến mất cả rồi.
Cứ đứng và sống, vì nhìn lại cả đời này mình có một mình thôi chứ mấy.
