Nhận quà để không bị thẹn

Tết, mình nhận được nhiều quà lắm. Mà toàn là từ mấy người chẳng liên quan gì tới đời mình thôi.
Có cái bà chị kia, hồi đó làm chung, giờ hết. Về cơ bản là người dưng, vậy năm nào cũng tặng lạp xưởng tươi. Hổng thiếu năm nào.
Có cái thằng cu kia, tình cờ nói chuyện vài ba lần, tư vấn nhảm vài ba câu, giờ đi Nhật đi Hàn đi Trung tùm lum, đi đâu về cũng mua quà nhỏ nhỏ mà thương mà tặng.
Có cái thằng khác nữa, mình hát ú ớ cho nghe chừng mấy câu vậy mà khoái, giờ lại hứa tặng quà quê nhà làm, mỗi dịp Tết, chỉ đơn giản là “tại thương”.
Có nhỏ kìa, đi xa thiệt xa rồi, vẫn ráng kiếm đường về, ráng kiếm cho bằng được mình đặng “tặng anh cái mớ bao lì xì, nhà em tự thiết kế”.


Ôi chà còn nhiều lắm. Mình nhận hết, nhận cái tấm lòng to quá mà, tại vì được thương mà. Nhận xong rồi, thích rồi, lại giựt mình đâm ra sợ. Người ta thương mình vậy, mà mình có đã sống đủ sống đầy đặng còn xứng với cái nghĩa cái tình người ta gởi cho mình chưa?
Bởi, lâu lâu, giở giò lên, coi coi trên cái con đường đời mình đi, có khi nào dẫm cứt thúi ùm rồi mà hông biết, cứ trây trét hết tháng này qua ngày nọ hay không. Đặng mà rửa, mà sửa cho kịp.
Năm nay đã kịp cám ơn những người mình biết ơn. Xin lỗi những người mình đã làm lỗi (mà kịp nhớ ra). Coi như cũng là một năm trọn vẹn. Ai chưa tranh thủ cám ơn, xin lỗi thì làm đi ha. Còn tận mấy ngày nữa mới hết năm.
Dạ biết ơn nhiều. Thương nhiều.
—–
p/s: ờ, mà nghĩ cũng kì. Mình toàn nhận quà, chớ hông có tặng quà cho ai. Tại thương nhiều quá, tặng sao cho đặng. Thôi thì coi như nhan sắc của mình, cho ngắm miễn phí đã là phần quà to bự rồi.
—-
Có những món quà cũng ngộ nghĩnh lắm. Cuối năm hẹn ra ăn Tất Niên, rồi bảo “anh Lam trả tiền nha. Hai chị em ra gặp anh đã là quà cho anh rồi”.

Bình luận về bài viết này