Thỉnh thoảng tôi hay nhận được những lời tâm sự của các bạn về việc muốn tìm kiếm những lời khuyên, những gương thành công của người ta, những triết lý sống, hay đơn giản là kinh nghiệm làm việc để làm theo. Tôi không dám khuyên gì hết.
—-
Chẳng biết các Thầy Cô thì thế nào, riêng cá nhân tôi (không phải là Thầy) luôn bảo với học viên của mình: đừng tin những gì tôi nói. Hãy tiếp nhận và phân tích trên những gì mình hiểu được và đặt lại câu hỏi cho thấu suốt vấn đề. Vì tôi có trải nghiệm khác bạn, học khác bạn, làm khác bạn. Những lời tôi nói, có thể cũng đều là sai với bạn. Những gì tôi truyền đạt, chưa hẳn hẳn đã đúng với nguyên bản. Hoặc thậm chí, những gì bạn nghe được, chưa chắc là những gì tôi muốn nói. Chỉ là khả năng truyền đạt của tôi bị hạn chế, làm bạn hiểu lầm mà thôi.
—-
Tôi có người bạn học về dược ở nước ngoài. Bạn ấy có lần bảo tôi: khi nhận một cái đơn thuốc từ bác sĩ, dược sĩ, mình có quyền (hoặc chí ít cũng phải có trách nhiệm với bản thân) hỏi cho lại rõ, hoặc kiểm chứng với một nguồn khác về tác dụng, tương tác thuốc, cách dùng thuốc, sốc thuốc… để dùng cho đúng.
Thường, ta sẽ có tâm lý “họ giỏi hơn mình, nên cứ nghe và tin”. Và cứ thế, ta sẽ sai lầm theo cách mà người giỏi hơn ta đã sai lầm. Y học phương Tây bắt buộc người làm nghề luôn phải kết thúc buổi tư vấn bằng câu hỏi “do you have any further concern?” (ông bà có thắc mắc gì nữa không), vì bệnh nhân cần biết rõ ràng, mình chuẩn bị tiêu thụ cái gì vào người. Không phải cứ mù quáng, ai đưa gì uống nấy. Bệnh nhân cần được chuẩn bị rõ ràng nhất có thể, và đồng ý với rủi ro có thể có.
—–
Nếu xem bản chất của kiến thức, của thông tin là khách quan, trong sạch như nước mát. Thì người nói, sách viết, cũng như cái bình chứa. Mà cái bình thì chẳng bao giờ tinh khiết như nước. Từ cái bình này qua cái bình kia thì đã dính dấp biết bao nhiêu là thứ của mỗi cái bình rồi. Tới mình thì nước có còn là nước ban đầu đâu.
Nên chăng luôn phải đặt tất cả các câu hỏi về tính hợp lý, về bản chất cơ bản của vấn đề, để chí ít rằng mình không mù quáng nghe theo, cho dù là y học, giáo dục, tôn giáo, sự nghiệp, cuộc sống hay gì đi nữa? (chớ không thôi lại có cái hành vi tự sát để lên thiên đàng thì chắc toi)
Cho nên theo ý kiến rất cá nhân của tôi, mù quáng tin theo một thông tin nào, dù là nghe cái đúng, thì cũng là con đường sai lầm vậy.
—-
Viết quá trời viết, chỉ để khoe mấy tấm hình chân dung của các anh, chị, bạn thương mà vẽ tặng. Có 1 cái bản mặt mà 3 người vẽ thành ra 3 con quỉ khác nhau vậy đó. Bởi, đừng có nghe lời ai kể về tui nghen, méo hết, méo hết. Hỏi trực tiếp tui đi, tui kể cho nghe.
Chẳng biết các Thầy Cô thì thế nào, riêng cá nhân tôi (không phải là Thầy) luôn bảo với học viên của mình: đừng tin những gì tôi nói. Hãy tiếp nhận và phân tích trên những gì mình hiểu được và đặt lại câu hỏi cho thấu suốt vấn đề. Vì tôi có trải nghiệm khác bạn, học khác bạn, làm khác bạn. Những lời tôi nói, có thể cũng đều là sai với bạn. Những gì tôi truyền đạt, chưa hẳn hẳn đã đúng với nguyên bản. Hoặc thậm chí, những gì bạn nghe được, chưa chắc là những gì tôi muốn nói. Chỉ là khả năng truyền đạt của tôi bị hạn chế, làm bạn hiểu lầm mà thôi.
—-
Tôi có người bạn học về dược ở nước ngoài. Bạn ấy có lần bảo tôi: khi nhận một cái đơn thuốc từ bác sĩ, dược sĩ, mình có quyền (hoặc chí ít cũng phải có trách nhiệm với bản thân) hỏi cho lại rõ, hoặc kiểm chứng với một nguồn khác về tác dụng, tương tác thuốc, cách dùng thuốc, sốc thuốc… để dùng cho đúng.
Thường, ta sẽ có tâm lý “họ giỏi hơn mình, nên cứ nghe và tin”. Và cứ thế, ta sẽ sai lầm theo cách mà người giỏi hơn ta đã sai lầm. Y học phương Tây bắt buộc người làm nghề luôn phải kết thúc buổi tư vấn bằng câu hỏi “do you have any further concern?” (ông bà có thắc mắc gì nữa không), vì bệnh nhân cần biết rõ ràng, mình chuẩn bị tiêu thụ cái gì vào người. Không phải cứ mù quáng, ai đưa gì uống nấy. Bệnh nhân cần được chuẩn bị rõ ràng nhất có thể, và đồng ý với rủi ro có thể có.
—–
Nếu xem bản chất của kiến thức, của thông tin là khách quan, trong sạch như nước mát. Thì người nói, sách viết, cũng như cái bình chứa. Mà cái bình thì chẳng bao giờ tinh khiết như nước. Từ cái bình này qua cái bình kia thì đã dính dấp biết bao nhiêu là thứ của mỗi cái bình rồi. Tới mình thì nước có còn là nước ban đầu đâu.
Nên chăng luôn phải đặt tất cả các câu hỏi về tính hợp lý, về bản chất cơ bản của vấn đề, để chí ít rằng mình không mù quáng nghe theo, cho dù là y học, giáo dục, tôn giáo, sự nghiệp, cuộc sống hay gì đi nữa? (chớ không thôi lại có cái hành vi tự sát để lên thiên đàng thì chắc toi)
Cho nên theo ý kiến rất cá nhân của tôi, mù quáng tin theo một thông tin nào, dù là nghe cái đúng, thì cũng là con đường sai lầm vậy.
—-
Viết quá trời viết, chỉ để khoe mấy tấm hình chân dung của các anh, chị, bạn thương mà vẽ tặng. Có 1 cái bản mặt mà 3 người vẽ thành ra 3 con quỉ khác nhau vậy đó. Bởi, đừng có nghe lời ai kể về tui nghen, méo hết, méo hết. Hỏi trực tiếp tui đi, tui kể cho nghe.