Mỗi ngày mình đều đối diện với nhiều điều phải quyết định. Và đôi khi, mình vì cả nể, quá vui, hay một lúc mê muội nào đó mà có những quyết định sai lầm. Nên mình chỉ cần nhớ định hướng duy nhất đó để làm neo giữ tâm cho vững.
Bất cứ quyết định nào, cũng đều phải lợi người, lợi mình. Thiếu một trong hai, nhất quyết không làm.
Có suy nghĩ cho rằng, lợi mình hại người thì có thể hiểu được để tránh. Nhưng lợi người hại mình thì sao? Như kiểu “vị tha” hay “giúp đỡ” vậy?
Cái lợi là sự an nhiên trong tâm, sự vui vẻ khi nhường nhịn, và chẳng thấy mình thiệt thòi. Còn nếu tâm không buông bỏ, thì dù có tự ép ngàn lần, bản thân vẫn cảm thấy hối tiếc mà thôi, vậy thì đừng quyết định “bất lợi cho mình” vậy.
Bài học từ ̀̀một người thương quí.
Có suy nghĩ cho rằng, lợi mình hại người thì có thể hiểu được để tránh. Nhưng lợi người hại mình thì sao? Như kiểu “vị tha” hay “giúp đỡ” vậy?
Cái lợi là sự an nhiên trong tâm, sự vui vẻ khi nhường nhịn, và chẳng thấy mình thiệt thòi. Còn nếu tâm không buông bỏ, thì dù có tự ép ngàn lần, bản thân vẫn cảm thấy hối tiếc mà thôi, vậy thì đừng quyết định “bất lợi cho mình” vậy.
Bài học từ ̀̀một người thương quí.