Người ta ai cũng sẽ già
Sẽ thèm ăn bánh uống trà với con
Cứ mỗi mùa trung thu, con người ta lại như nhỏ lại. Nhớ ngày xửa ngày xưa, hồi lâu lắm, cái đám con nít trong xóm đứa này vịn eo đứa kia, đi lòng vòng trong xóm hát đồng dao: rồng rắn lên mây, có cái cây lúc lắc, có ông chủ ở nhà hông. Rồi hú hí nhau với mấy cái đèn lồng giấy kiếng đủ màu, đèn lồng làm bằng hộp sữa Ông Thọ kêu lóc cóc, bằng lon bia 333 cắt ra tạo ánh sáng lung linh. Con mắt trẻ con cứ ngây thơ, trong veo, rủ nhau chơi…cầu cơ, chơi…ma lon ma dép rồi ù té chạy. Chơi đã rồi thì về ù té nhào vô mâm cúng trăng, có bánh trung thu với vài ba ly nước, nhảy tí ta tí tớn thổi cây nhang tàn cho lẹ đặng còn ăn cái bánh. Cả năm mới có một lần ăn bánh Trung Thu.
Chắc rồi ta cũng sẽ nhớ cái cảm giác cầm miếng bánh mặn mặn bùi bùi, uống miếng trà chát ngằm, tí tớn giỡn tưng tưng chạy xà quần trong sân, hay ngồi trong lòng ba má dỏng lỗ tai lên mà nghe kể chuyện. Chắc rồi ta sẽ lại nhớ cái nhìn long lanh của ba má khi thấy mấy đứa “nghé con” ăn bánh ngon lành, trong khi mình uống chút trà, ngắm chút trăng.
Nhưng chắc rồi ta cũng sẽ dần quên cái cảm giác vui sướng được nếm miếng bánh trung thu đầu mùa; cái cảm giác ngon lành khi ăn bánh uống trà-chát-ngằm với ba má trong đêm trăng; cái cảm giác nhẹ nhàng mà dai dẳng, rồi cũng đứt dần theo năm tháng.
Chắc rồi ta cũng sẽ dần quên rằng ba má đang già đi nhiều lắm. Dần quên rằng mỗi mùa trăng thì ba má lại gần với trăng hơn, tới một ngày cũng lên đó mà hiền từ nhìn xuống ngắm bầy “nghé nhỏ”. Dần quên đi nghĩa vụ nối tiếp ba má mà làm đầy mâm cúng tổ tiên những dịp Trăng về.
Nhân dịp được nghe một ai đó nói: “cha chung không ai khóc”. Câu này làm xót lòng những phận làm con. Dạ thưa, cha mẹ chỉ có một, và chỉ một mà thôi. Phận làm con, chỉ cần biết mình là con, sống cho tròn đạo hiếu của một người con. Đừng hơn thua với ai, đừng so sánh ghen tức với ai. Vì mình đã may mắn làm con của ba má rồi.
Người ta ai cũng sẽ già
Sẽ thèm ăn bánh uống trà với con
Trung Thu năm nay, nếu được, hãy sống lại một lần nữa, cho ba má cảm giác sum vầy, cho ba má được ngắm bầy nghé nhỏ. Trung Thu những năm sau nữa, nếu được, xin trăng cứ thong thả, từ từ rồi hẵng tới gần ba má hơn, nhen Trăng.