Cho tôi mặc áo thun quần ngắn
Chạy long nhong trong ngõ vắng trưa hè
Cùng bắn bi, đánh đáo, năm mười
Chơi vợ chồng, nấu ăn buôn bán
Cho tôi được cởi trần giang nắng
Xắn quần lên nhào xuống ruộng lội bùn
Bắt con lươn, con cá, con ốc bươu vàng
Hát bài ca dao cả bọn tôi ưa thích
Chiều nay câu cá cho má nấu canh chua
Câu được kha khá cho má nấu canh chua
Có con cua, có con cua….
Cho tôi hát bài ca dao mùa nhổ giò mới lớn
Cho tôi được sống những ngày nông nổi
Ghét mặt nhau vật nhau đến vỡ đầu
Ngày hôm sau lại đùm túm dưới cầu:
“Im lặng coi, để cá nghe, nó chạy mất”
Cho tôi được sống ngày không tính toán
Vùi đầu vào lòng má ngủ thiếp đi
Quạt má ru cơn gió mát hiền lành
Chẳng cần nghe chuyện sói già với cừu trắng
Cho tôi được sống ngày bình lặng đó
Ôm má vào lòng, và đi rẫy với ba
Cho tôi được hít thở khí trời bao la
Cho tôi được như tuổi thơ tôi ngày ấy
Mỗi giây đi qua tôi lại thêm một chút
Hết cởi trần, hết quần ngắn áo thun
Quên ca dao, bớt nông nổi, tính toán cho từng ngày
Không còn đi rẫy với ba, xa dần vòng tay của má
Để cuốn mãi theo dòng đời bất tận
Để tối ngủ thỉnh thoảng lại nằm mơ
Sáng tỉnh dậy thấy miệng vẫn nhoẻn cười
Để viết bài, bắt đầu mùa thơ thẩn
Một chút trẻ con trong lòng lại nhen nhóm
Nhất định trở về vùi đầu vô lòng má, ôm ba
Thằng đàn ông lại trở về thời không tính toán
Sống những ngày mà ai cũng ước mơ
Trân trọng từng phút giây mà vui sống
Không thì lại ngồi thơ thẩn: “cho tôi…”
Kỷ niệm bài hát đầu tay